“VIẾT CHO NGƯỜI THỨ BA” thơ về gia đình và tình yêu

167

Người phụ nữ luôn chịu những thiệt thòi trong hôn nhân. Có ai đó đã nói rằng, cuộc đời người phụ nữ chỉ được 20 năm làm công chúa, một ngày làm hoàng hậu, 9 tháng làm quý phi, còn lại cả cuộc đời làm osin. So với đàn ông thì phụ nữ là người hi sinh nhiều nhất khi có gia đình. Họ phải từ bỏ những ước mơ cháy bỏng của tuổi trẻ, từ bỏ cuộc sống tự do. Họ gánh trên vai trách nhiệm là mẹ, làm vợ, làm dâu. Họ lủi thủi trong căn nhà với hàng nghìn công việc không tên, lỡ như không làm tròn việc nào là mọi tội lỗi đều có thẻ trút lên đầu họ.

Người phụ nữ chẳng mơ ước gì nhiều nữa, chỉ là muốn được người chồng thương yêu, bên cạnh và chung thủy suốt đời. Nhưng có mấy ai được hạnh phúc trọn vẹn, họ phải đau đớn đấu tranh vì sự tham lam của người đàn ông. Giữa được và mất, giữa gia đình và người tình, giữa người đã âm thầm hi sinh cho mình và người đem đến cho mình cảm giác nồng cháy thì người đàn ông đã chọn kẻ thứ ba. Phải chăng so với phụ nữ, đa phần đàn ông đều thiếu bao dung và thừa ích kỉ. Họ có vui không khi tay trong tay sánh bước nói về một ngày bên nhau mà bỏ mặc vợ con đang mong đợi. Và người thứ ba ấy có hạnh phúc không khi đạp đổ tình yêu của người khác mà gây dựng tình yêu của mình?

Tình yêu vốn không có tội, có chăng là kẻ mạo danh tình yêu làm tan nát trái tim kẻ khác và phá vỡ niềm tin của nhiều người. Người phụ nữ ngày nay đủ mạnh mẽ và bản lĩnh để từ bỏ những thứ không thuộc về mình, họ chấp nhận ra đi chỉ cần con bên cạnh, họ chấp nhận kẻ thứ ba mà không hề lồng lộn ghen tuông. Bài thơ tình buồn dưới đây sẽ nói lên tất cả.

VIẾT CHO NGƯỜI THỨ BA

Chắc anh ấy yêu em nhiều như yêu chị ngày xưa

Và em cũng nuôi thật nhiều hi vọng

Cùng anh ấy xây ngôi nhà ước mộng

Bằng những vụn vỡ tim đau của kẻ thua mình.

 

Ừ! Chị thua rồi vóc dáng tươi xinh

Và tuổi xuân trên môi em mơn mởn

Em như cánh chim bay giữa trời rộng lớn

Sao thích lấy dây trói buộc đời mình?

 

Ngày bằng tuổi em, chị cũng có niềm tin

Vào tình yêu và những lời hẹn ước

Anh bảo chỉ yêu một người, một đời vì không biết trước

Sẽ gặp em ngày hôm nay.

 

Yêu một người đâu có gì sai

Chỉ tội cho tình yêu đặt không đúng chỗ

Anh ấy không chỉ là chồng mà còn là bố

Của đứa trẻ thơ chưa hiểu lòng người.

 

Em cứ ung ung, chị sẽ mĩm cười

Trao chiếc chìa khóa cho em vào ngôi nhà của chị

Nói đúng hơn sẽ là ngôi nhà của em và anh ấy

Nơi đã từng có hình bóng chị sớm hôm.

 

Chắc em sẽ vui hơn

Khi từng viên gạch được xây bằng mồ hôi của chị

Cả mảnh vườn chị hằng yêu quý

Sẽ nhường cả lại cho em.

 

Nếu một ngày kia, qua khung cửa thân quen

Chợt thấy chồng mình sánh vai cùng người khác

Đừng trách chi em, cuộc đời đen bạc

Hãy cười vui như chị đã từng làm.

Hồ Trang