[Văn lớp 5] Tả bác nông dân đang gặt lúa

[Văn lớp 5] Tả bác nông dân đang gặt lúa

Mở bài

Em sống ở thành phố nhưng lúc nào cũng muốn về quê ngoại vì quê ngoại là một vùng nông thôn xanh tươi, thơ mộng. Không chỉ thế, em thích về quê nhất là mùa hè để xem các bác nông dân làm gặt lúa. Mỗi lần nhìn thấy các bác nông dân hăng sai làm việc là em lại thấy vui tươi lạ thường.

Thân bài

Trên cánh đồng vàng bạt ngàn lúa chín, em thích thú vô cùng được chứng kiến cảnh tượng đẹp nhất của quê hương. Xa xa những cánh cò trắng bay đi tìm mồi, những chú chim sâu thức dậy sớm ríu rít hót vang trời. Trời mùa hè trong xanh, chỉ những đám mây trắng thỉnh thoảng  chơi trốn tìm cùng chị gió. Chị gió cười xạ xào xuống đùa giỡn cùng cánh đồng lúa chín. Mặt trời chưa lên khỏi ngọn tren thì các bác nông dân đã ra đồng gặt lúa. Thửa ruộng nào cũng rộn ràng bởi tiếng nói cười của các cô, các bác vì vụ mùa năm nay bội thu. Nhà ngoại em cạnh nhà bác Ruộng, cái tên của bác ấy đã gắn bó với ruộng đồng từ lúc mới sinh ra. Bác là nông dân lao động giỏi của xóm em. Em theo bác ra ruộng để nhìn bác gặt lúa. Bác Ruộng mặc chiếc áo thun đã cũ dài tay, chiếc quần thể thao rộng rãi cho dễ làm việc. Bác đội chiếc nón lá cũ nhưng chẳng đeo khẩu trang hay vớ tay. Bác bảo nông dân quê mình quen cắt lúa nên tay chai sần chẳng cần mang vớ tay làm gì, vả lại bác cắt lúa vào sáng sớm cũng không có nắng to. Chiếc lưỡi liềm cong hình trăng khuyết là dụng cụ để cắt lúa mặc dù nhìn rất đơn giản nhưng hiệu quả. Nhìn lúa trĩu bông bác mĩm cười rất tươi, nụ cười làm hiện lên nhiều vết chân chim trên trán. Bác Ruộng đã ngoài 50 nhưng vẫn khỏe mạnh, bàn tay bác nổi những đường gân xanh do lao động nhiều. Đôi chân khỏe mạnh giúp dáng đi bác trở nên nhẹ nhàng nhưng nhanh chóng. Gương mặt rất giống với gương mặt ba em, mặt chữ điền phúc hậu với vầng trán cao và rộng.

Bác Ruộng khom người xuống, tay trái nâng từng bông lúa vàng tươi, tay phải dùng lưỡi liềm cắt thật nhanh chóng. Bác làm liền tay như thế nên em cảm thấy bác như một người thợ chuyên nghiệp. Phải rồi đây là công việc của bác suốt hơn 30 năm nay. Chỉ trong vài phút là bác đã xong một ôm bông lúa. Bác rút mớ dây từ thắt lưng rồi cẩn thận bó vào bó lúa. Bác nhẹ nhàng đặt lúa trên bờ cao rồi tiếp tục cắt lúa. Chẳng mấy chốc, một khoảnh lớn ruộng đã được cắt xong, từng bó lúa xếp xen nhau đẹp mắt. Bác khéo léo không để một hạt lúa nào rơi ra ngoài. Nắng đã lên cao dần, em thấy trán bác đã lấm tấm mồ hôi nhưng bác chẳng để tâm mà nhanh tay cắt lúa. Tiếng cắt lúa hòa với tiếng tiếng reo cùng tiếng mọi người trò chuyện làm tan đi bao nỗi cực nhọc của người nông dân. Trời đã trưa, con gái của bác mang cơm ra cho bác, bác lên một gốc cây trâm bầu to trên bờ ruộng rồi nghỉ ngơi, ăn cơm. Bữa cơm đạm bạc nhưng trông bác ăn rất ngon vì hương vị quê nhà.

Kết bài

Nhìn bác nông dân gặt lúa mà em cảm thấy trong lòng vui sướng như chính em được một mùa bội thu. Em thầm cảm ơn người nông dân đã cực khổ làm ra bát cơm dẻo hôm nay. Em mong muốn sau này trở thành một kĩ sư nông nghiệp để giúp đỡ người nông dân đỡ vất vả hơn.