[Văn 7] Nêu cảm nghĩ về một món quà tuổi thơ (quyển truyện)

[Văn 7] Nêu cảm nghĩ về một món quà tuổi thơ (quyển truyện)

Bài làm

          Tuổi thơ của các bạn chắc hẳn sẽ có rất nhiều món quà thú vị, có khi đó là chiếc cặp mới, một chú siêu nhân mạnh mẽ, một con búp bê xinh đẹp hay một chú cún đáng yêu. Tôi cũng rất thích những món quà ấy bởi đứa trẻ nào mà chẳng thích những thứ đáng yêu như thế. Nhưng món quà có ý nghĩa với tôi nhất đó là quyển sách “Chuyện con mèo dạy Hải Âu bay” – món quà của Mẹ dành cho tôi vào ngày sinh nhật tôi tròn 10 tuổi.

Tôi vốn là đứa trẻ nhút nhát, ít giao lưu với bạn bè và chưa từng tham gia hoạt động gì cùng các bạn. Một ngày của tôi thật chán nản. Sáng đến trường, chiều mới được mẹ đón trở về nhà, về nhà làm bài, đọc truyện, xem tivi rồi thì cũng đến giờ đi ngủ. Mẹ nhiều lần động viên tôi đi chơi cùng các bạn, tham gia vào đội trống kèn của trường, tham gia thi kể chuyện thiếu nhi… nhưng chẳng bao giờ tôi muốn tham gia cả. Có lẽ vì vậy nên mẹ mới tặng tôi quyển “Con mèo dạy Hải Âu bay”.

Tôi nhớ rất rõ cảm xúc lúc nhận được món quà hôm ấy, tôi mở quà rất nhanh vì nôn nao không biết mẹ sẽ tặng mình thứ gì, năm trước là búp bê, năm trước nữa là một quyển sổ tay thật đẹp, tôi nghĩ năm nay mẹ sẽ tặng cho tôi một chiếc bảng đa năng vì tôi vừa đạt học sinh giỏi theo lời mẹ hứa. Nhưng không phải vậy, đó chỉ là một quyển sách mỏng, bìa màu xanh, tựa sách ngoằn ngoèo dòng chữ “Chuyện con mèo dạy Hải âu bay” của một tác giả nước ngoài nào đó. Tôi nghệch mặt ra. Hụt hẫng, mếu máo đến rơi nước mắt vì đó không phải là thứ tôi trông đợi. Tôi không thích món quà ấy chút nào, thậm chí là ghét quyển sách ấy vì có nó mà tôi không có chiếc bảng đa năng. Tôi quăng nó vào hộc tủ trong cùng rồi lên giường ngủ mặc cho mẹ hỏi han tôi cũng không buồn trả lời lại.

Cuốn sách ở yên trong hộc tủ khoảng một tháng thì được tôi lấy ra, bởi cả tháng trời mẹ chẳng mua cho tôi quyển sách nào cả. Mở trang đầu tiên, cái tên Khả Thư hiện lên nắn nót cùng dòng chữ của mẹ: “Con của mẹ hãy đọc hết quyển sách này! Chắc chắn lẽ có điều bất ngờ dành cho con”. Thế là tôi bắt đầu đọc. Quyển sách toàn chữ ấy như kéo tôi vào từng hành động của bé hải âu tên là Lucky và chú mèo ú Zorba. Cả một quá trình dạy cho bé hải âu ấy bay lên bầu trời là khoảng thời gian mà tất cả động vật trong thành phố Hamburg xa xôi nào đó xôn xao, náo động. Không khí nhộn nhịp, tiếng xe cộ ồn ào, tiếng Hải âu ríu rít gọi nhau, tiếng quát tháo của Zorba hay cằn nhằn của chú mèo thông thái Enstein thu hút tôi dõi theo từng hành động. Dường như cả thành phố biển đang cùng Zorba thực hiện lời hứa với hải âu mẹ, dạy cho chú bé Lucky có thể sải cánh lên bầu trời. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng tất cả mọi người ở đây đã dồn hết tâm sực của mình vào trong đó, thậm chí có những khi thất bại, những khi suýt phải đánh đổi bằng mạng sống của mọi người.

Câu chuyện khép lại bằng một kết thúc có hậu, cậu hải âu Lucky đã bay được lên bầu trời, mọi người trong thế giới loài vật ở Hamburg không chỉ thực hiện được lời hứa mà còn cảm nhận được những tình cảm gắn bó dành cho nhau. Câu chuyện không dài nhưng lại chứa đựng nhiều bài học mà với tôi, bài học sâu sắc nhất đó chính là tình cảm nhân văn giữa những nhân vật trong truyện. Để bay được lên bầu trời, chú hải âu Lucky đã nhiều lần thất bại và đặc biệt nhờ sự hỗ trợ của những người bạn đồng hành. Tôi nhận ra rằng mình phải thất bại mới có thể lớn khôn, có bạn bè bên cạnh mới có thể trưởng thành.

Tôi nhận ra bài học từ câu chuyện đơn giản ấy. Cảm ơn mẹ đã dành tặng một câu chuyện chứa đựng nhiều ý nghĩa tuyệt vời. Có lẽ đó mới chính là món quà “đặc biệt” mà mẹ dành cho tôi đằng sau những trang sách tuyệt vời. Tôi đến cảm ơn và xin lỗi mẹ vì mình chưa hiểu hết tình cảm mà mẹ gửi gắm trong quyển sách. Mẹ xoa đầu, ôm tôi vào lòng rồi diễn giải tôi nghe thêm những ẩn ý trong câu chuyện ý nghĩa này.

Đến giờ tôi vẫn giữ quyển sách bên cạnh, đọc đi đọc lại dù đã gần như thuộc cả nội dung quyển sách. Nhưng mỗi khi đọc xong, tôi lại thấy mình trưởng thành hơn, mình hiểu thêm nhiều vấn đề trong câu chuyện. Giờ tôi đã không còn e dè, nhút nhát, tôi hăng hái tham gia các hoạt động của trường, của lớp và nhờ vậy, tôi cũng có những người bạn thất tốt bụng, luôn luôn giúp đỡ lẫn nhau. Cảm ơn mẹ và cảm ơn “Chuyện con mèo dạy hải âu bay”.

Xem thêm: