[Văn 7] Biểu cảm về vườn nhà em (bài viết số 3)

[Văn 7] Biểu cảm về vườn nhà em (bài viết số 3)

Bài làm

“Má trồng toàn những cây dễ thương, nào là hoa, là rau, là lúa…”. Có lẽ một câu hát này thôi cũng có thể miêu tả mảnh vườn nhỏ nhà tôi một cách đẩy đủ và chi tiết nhất. Tôi sống ở một thành phố nhỏ, nơi mà đất là thứ xa xỉ, đắt đỏ vô cùng nhưng may thay, mẹ tôi là một người thích trồng trọt nên khi xây dựng nhà, cha tôi vẫn không quên dành một phần để làm một mảnh vườn bé bé xinh xinh cho mẹ trồng rau, trồng hoa. Đối với tôi, nơi đẹp nhất trong thành phố nhỏ bé này không phải là công viên cây xanh, không phải là khu chợ đông đúc, không phải là cung thiếu nhi,..mà nơi đẹp nhất chính là “khu vườn cổ tích” nhà tôi – mảnh vườn của mẹ.

Ngôi nhà thân yêu của gia đình tôi chỉ vừa mới xây được ba năm, nghiễm nhiên vườn nhà cũng vừa tròn tuổi đó. Vườn nhà tôi bé thôi, chỉ vỏn vẹn năm mét vuông nhưng mẹ trồng biết bao nhiêu thứ trong đó. Trong vườn các loại cây phân chia thành ba tầng bậc trông rất thích mắt. Cao nhất là hai cây đu đủ đang độ cho trái, sai trĩu quả; thấp hơn là ba cây ớt và hai cây cà chua cũng vừa độ trổ bông; thấp nhất là liếp hành trồng xen ngò và vài luống rau muống, vài luống cải xanh lá non mơn mởn…Mảnh vườn bé xíu ấy được mẹ tôi tận dụng tối đa, vườn rau bên trong được bao bọc bởi “hàng rào” những cây hoa dừa cạn hồng hồng, trắng trắng trông thật đẹp, cứ như một bức tranh được một người thợ khéo tay tô vẽ một cách kì công. Phần không gian ở các góc vườn còn được mẹ tôi trang trí bằng những chậu lan treo: lan vũ nữ, lan tím, lan hồ điệp, mỗi hoa một vẻ đẹp riêng đua nhau khoe sắc.

Mảnh vườn nhà tôi nhỏ vậy thôi chứ công dụng thì không hề nhỏ. Nó cung cấp rau sạch cho mỗi bữa ăn gia đình, đảm bảo mỗi bữa ăn đều đầy đủ chất xơ, vitamin cần thiết cho cơ thể. Mẹ tôi là một người chu đáo và cẩn thận, thay vì phun thuốc trừ sâu thì mẹ tôi tỉ mẩn bắt sâu từng luống hành, luống rau, từng cây cà cây ớt. Ngày hai lần, sáng sớm và chiều muộn, mẹ sẽ ra vườn tưới rau và đi “dạo” một vòng bắt những con sâu ăn tạp, vun gốc và nhổ những cây cỏ mọc dại trong vườn. Rau nhà tôi đảm bảo an toàn vệ sinh thực phẩm, không nhiễm hóa chất dù chỉ là một ít. Vì thế, mọi người rất an tâm khi ăn. Mẹ kể, tôi là một đứa “con nhà nghèo”, từ nhỏ đã rất kén thịt, kén cá nhưng rau thì không từ một loại nào. Tôi ăn được tất thảy những loại rau và tôi đặc biệt rất thích ăn rau, ai cũng bảo tôi là một đứa “ngược đời”. Chắc cũng nhờ ăn nhiều rau mà tôi ít bệnh hơn hẳn những bạn đồng trang lứa, tôi thấy cơ thể mình lúc nào cũng tràn đầy sức sống. Mỗi loại cây đều chứa một dược chất nhất định cung cấp những chất cần thiết cho sức khỏe con người và còn có thể chữa một số bệnh. Chẳng hạn, đu đủ là một loại trái cây rất quen thuộc, chúng ta có thể để chín cây rồi ăn, hoặc bẻ xanh để nấu canh đều được. Đu đủ ngoài công dụng giải nhiệt còn có tác dụng nhuận tràng, có thể chữa bệnh táo bón ở trẻ nhỏ. Đây đúng là một loại trái cây nên có trong vườn của mỗi gia đình…

Mẹ từng nói với tôi rằng: “Tâm hồn của ta sẽ được thanh thản và trong mát hơn khi thả hồn vào thiên nhiên”. Thật vậy, không chỉ có ích về mặt dinh dưỡng, vườn nhà còn giúp tôi xả stress sau những giờ học tập căng thẳng. Khi đọc sách quá lâu, mắt tôi hay bị mỏi, những lúc như thế chỉ cẩn mở cửa sổ ra, hít căng lồng ngực thứ khí trời trong lành của thiên nhiên và nhìn xuống “khu vườn cổ tích” đó, tự nhiên thấy “mát mắt” hẳn ra…Mảnh vườn cũng từng là nơi tôi chơi trốn tìm với cô bạn hàng xóm của mình, nó gắn với một kỉ niệm mà tôi không thể nào quên…Đó là chui vào vườn để trốn và…đạp lên những chồi cải non mới nhú…Sau lần đó, tôi bị mẹ mắng một trận nên thân và “giải nghệ” luôn trò chơi cúp bắt…Bây giờ, thỉnh thoảng tôi vẫn hay giúp mẹ tưới rau, nhổ cỏ, bắt sâu trong vườn. Càng ngày, tôi càng yêu mến vườn nhà mình hơn.

Dù khu vườn chỉ mới “được sinh ra” vài năm nhưng đối với tôi nó là cả một khung trời xinh đẹp. Đó là nơi cho tôi cảm giác tươi mát, thanh sạch giữa lòng thành phố nhiều bụi bặm này. Trong tương lai, dù có đi đến những nơi cao sang hơn, đẹp đẽ hơn nhưng chắc chắn tôi sẽ không bao giờ quên mảnh vườn nhà mình và những kỉ niệm khó quên gắn liền với nó…