[Văn 6] Kể về người thầy/ cô giáo đã quan tâm, lo lắng, động viên em

[Văn 6] Kể về người thầy/ cô giáo đã quan tâm, lo lắng, động viên em – bài viết số 3

Mở bài:

Tôi sắp 12 tuổi cũng là từng ấy thời gian sống trong thương yêu, quan tâm, lo lắng của cha mẹ, ông bà và thầy cô. Tôi rất biết ơn về điều đó, đặc biệt biết ơn người đã vực dậy tôi bằng cả sự yêu thương. Người ấy chính là cô Đang, cô giáo lớp ba khi tôi còn học trường làng ở quê ngoại.

Thân bài:

Nhà tôi ở một thị trấn lớn nhưng vì ba bận công tác, mẹ phải chăm sóc em và buôn bán nên tôi được gửi về sống cùng bà trong một xóm nhỏ hẻo lánh. Mặc dù đường xá ở quê ngoại không rộng rãi, trán nhựa đẹp như ở thị trấn nhưng lại ít xe cộ và an toàn. Nhà tôi cách trường tiểu học chỉ khoảng 500m qua 3 ngôi nhà nên khi đã quen trường tôi tự đi bộ đến cùng các bạn. Ngôi trường nhỏ bé của tôi chỉ vỏn vẹn 3 phòng học. Chúng tôi chia nhau hai buổi sáng, chiều để học. Ngày đầu tiên bước vào lớp tôi thật sự bỡ ngỡ về căn phòng nhỏ bé, bàn ghế cũ kĩ và không có cả một cánh quạt vào ngày nóng nực. Những đứa bạn học thì đầu trần, chân đất, có đứa lấm lem áo quần đủ loại chẳng ra dáng một đứa học sinh. Tôi bắt đầu thất vọng, phần thêm ba mẹ rất ít về thăm tôi và cuộc sống buồn tẻ ở quê khiến tôi chán nản. Tôi sẽ chẳng nhớ nổi hình ảnh cô giáo của mình nếu như không ở lần tôi nghỉ học 10 ngày. Tôi cảm thấy không thể học cùng các bạn, tôi nhớ nhà, nhớ ba mẹ và oán trách ba mẹ đã có em bé không còn thương tôi nữa. Tôi lo sợ bị bỏ rơi nên muốn làm điều gì đó cho mẹ chú tâm. Tôi quyết định không đến trường. Trong những ngày ấy tôi vẫn đi học như mọi người nhưng tôi lại trốn sang nhà của thằng Thanh, thằng bé nghịch ngợm và lười học, hai chúng tôi đi ra ruộng chơi đủ trò, tôi cảm thấy chơi cùng nó vẫn vui hơn đi học. Ngày thứ 11, cô đến nhà tìm bà tôi mọi chuyện vỡ òa. Bà tôi khóc rất nhiều vì đứa cháu hư. Tôi chỉ biết cúi gằm mặt xuống đợi chờ hình phạt của bà và cô. Bà lau nước mắt rồi nói : Bà không giận cháu, chỉ là bà thấy có lỗi với ba mẹ đã không lo lắng cho cháu thật tốt”. Nói xong bà quay sang cô : “Cảm ơn cô đã cho tôi hay, tôi già rồi chẳng biết quản cháu thế nào cho phải, mong cô giúp cho”.

Cô bước về phía tôi những bước chân nhẹ nhàng. Lúc này tôi mới cảm nhận được sao mà chân cô giống mẹ đến lạ lùng. Cả giọng nói cũng thế, giọng nhỏ nhưng trầm và ấm: “ Em không thích ngôi trường và các bạn sao?”. Tôi ấp úng không thể trả lời. Tôi ngước mắt lên nhìn cô. Đôi mắt cô thật đẹp, đôi mắt sâu và đen láy, tôi có thể thấy bóng mình trong đó. Tôi thật ngỡ ngàng vì trước giờ tôi không nhận ra cô giáo của mình thật xinh và hiền lành như cô tiên trong truyện. Gương mặt cô tròn tròn, da ngăm nhưng rất sáng. Tóc cô dài nhưng bao giờ cũng buộc cao lên để lộ vầng trán rộng. Khuôn miệng của cô khi cười lại càng duyên dáng vì hai đồng tiền ở khóe miệng hằn sâu khiến nụ cười rất thu hút người nhìn. Cô nắm bàn tay bé nhỏ của tôi bảo: “ nhà con ở thị trấn đúng không? Cô lúc trước cũng ở đấy, lúc đầu khi về đây dạy cô cũng bỡ ngỡ như con nhưng dần sẽ thấy thương nơi này không nỡ đi con ạ”. Tôi như bắt gặp được người hiểu mình và có thể tâm sự được nên đã mở lòng. Hôm ấy, tôi nói những gì trong lòng mình nghĩ cho cô nghe và cô ngồi bên tôi lắng nghe rất chăm chú. Chẳng hiểu sao khi trò chuyện cùng cô tôi cảm thấy mình được tin tưởng, được quan tâm. Trước khi ra về cô với tôi đã giao ước tôi sẽ đến trường và chăm chỉ hơn trong 10 ngày nữa. Nếu không thể hòa hợp được với môi trường nơi đây cô sẽ giúp tôi nói với ba mẹ chuyển tôi về thị trấn.

Thế là tôi lại đến trường như lời hứa, lần này tôi cố gắng hào nhập cùng các bạn. Hình như biết tôi chưa quen môi trường mới nên bạn nào cũng nhiệt tình giúp đỡ. Các bạn rủ tôi chơi đùa, có trái ổi, trái khế cũng mang cho tôi. Tan trường chúng tôi rủ nhau đi câu cá, bắt cua đồng, bẫy chim…trò nào tôi cũng thích thú vì ở thị trấn không có. Cô Đang dành nhiếu thời gian cho tôi, ngoài giờ dạy cô đến nhà tôi để giúp tôi học, bài nào chưa hiểu cô hướng dẫn tận tình. Cô nhờ các bạn đến nhà tôi thường xuyên để học cùng tôi. Chưa đến ngày thứ 10 tôi đã không còn muốn về thị trấn nữa vì đã mến nơi này, mến các bạn, mến trường lớp và đặc biệt mến cô giáo Đang. Cô bên cạnh tâm sự với tôi, giải thích cho tôi nghe không phải vì ba mẹ không thương mà gửi tôi về ngoại, cô cho tôi thấy được mình rất quan trọng và được yêu thương. Ngoại tôi rất vui vì tôi đã phấn chấn, chăm ngoan. Ba mẹ nghe tin cũng về thăm tôi thường hơn mang cả em bé về chơi cùng tôi.

Kết bài:

Đã 3 năm trôi qua, bây giờ tôi là học sinh lớp 6 đã lên thị trấn học và ở cùng ba mẹ. Thế nhưng hình ảnh cô giáo Đang đã tận tâm giúp tôi vượt qua thời điểm khó khăn vẫn mãi trong lòng tôi. Tôi thầm cảm ơn cô đã đem những điều tốt đẹp đến cho tôi và hứa sẽ chăm ngoan hơn nữa không phụ lòng cô mong mỏi.

Xem thêm:

[Văn 6] Kể về những đổi mới ở quê em – bài viết số 3

[Văn 6] Kể về một chuyện vui sinh hoạt – bài viết số 3