Tuyện Tình Yêu: Lọ Lem Ngày Ấy

15

Tôi là cô bé sinh viên nghèo, ngày ngày phải gò lưng trên chiếc xe đạp cũ mèm chạy lòng vòng khắp các con hẻm ở Sài Gòn tìm chỗ dạy thêm. Quê nhà khốn khó với đàn em nhỏ, ba má không đủ sức gửi tiên cho tôi ăn học. Do  vậy, tôi nhận cùng lúc đến ba, bốn chỗ fdạy kèm. Ngoài ra, còn tranh thủ thời gian làm phục vụ ở nhà hàng hoặc đi phát tờ rơi quảng cáo.

Tôi quen anh, anh trai của một trong những cậu học trò tôi dạy kèm. Gia đình anh khá giả, nếu không muốn nói là giàu có. Nhưng cũng vì thế mà anh sớm rơi vào con đường hư hỏng. Quán bar, vũ trường, bài bạc, đua xe, hút chích, không thứ gì ở anh không có.

Như con thiêu thân lao vào bóng tối, anh sống những ngày tháng thật điên rồ và liều lĩnh. Ba mẹ thấy vậy nên thu xếp cho anh vào làm ở công ty, nơi ba anh làm tổng giám đốc, với hi vọng công việc sẽ dần lôi con trai họ khỏi hố sâu ăn chơi trác táng. Nhưng mỗi nỗ lực dường như vô ích.Thế mà như một phép nhiệm mầu trong câu chyện cổ tích, từ ngày quen tôi, chiều nào anh cũng kiếm cớ đến trường rước em trai tan học về, buổi tối anh ở nhà nhiều hơn. Cậu học trò nhỏ cứ khoe với tôi: “ Cô biết không, dạo này anh Hai thay đổi nhieeud lắm. Anh Hai cứ hỏi em về cô hoài hà”.Nghe thằng bé nói vậy tôi không biết nên vui hay nên buồn. Một anh chàng công tử nhà giàu, nổi tiếng trong giới ăn chơi lại để ý tôi, một con bé quê mùa nghèo khó?

Đến một hôm, ba mẹ anh đến gặp tôi. “Thằng Trung đặt điều kiện với chúng tôi. Nếu tôi để cô vào làm trong công ty với mức lương khá, nó hứa sẽ dần tu chỉnh làm ăn và tránh xa đám bạn ăn chơi hư hỏng”. Tôi nghe ba anh nói mà cứ tưởng như mình đang nằm mơ, hoặc chí ít cũng là đang nghe lời thoại của một bộ phim truyền hình tình cảm của Hàn Quốc nào đó. Nàng lọ lem làm tôi sắp trở thành nàng công chúa?

Nhưng dù sao đây cũng là cơ hội rất tốt cho tôi. Tôi tin mình sẽ thể hiện được năng lực thật sự cho ba mẹ anh thấy, để họ không thấy thất vọng về tôi. Nghĩ vậy nên tôi nhận lời vào làm trong công ty của họ. Từ ngày tôi vào làm, gần như tuần nào anh cũng đến công ty rất đều đặn. Những cái hẹn nhậu nhẹt,      đua xe hay bài bạc với đám bạn xấu, anh đã dần bỏ. Hai năm sau, anh chính thức ngỏ lời cầu hôn tôi và khi ấy anh trở hành người hoàn toàn khác so với trước đây.

Anh, từ một đại ca trong giới giang hồ và ăn chơi, đã trở thành một vị phó tổng giám đốc năng nổ và hiệu quả trong công việc. Còn tôi, thoạt đầu đến với anh như một “nghĩa vụ” cần có, nhưng qua thời gian tiếp xúc và làm việc cùng anh, tôi dần bị anh chinh phục. Định kiến trong tôi về một người đàn ông hư hỏng suốt ngày chỉ biết có ăn chơi và nhậu nhẹt đã hoàn toàn biến mất. Trái lại tôi hiểu được rằng ẩn sâu bên trong  vẻ ngoaig xù xì, ngang tàng và bất cần đời của anh là một trái tim cô đơn và nhạy cảm vô cùng.

Lẽ ra chúng tôi có thể bắt đầu mơ về “ngôi nhà và những đứa trẻ” nếu như không có ngày định mệnh đó. Một tai nạn giao thông nhỏ xảy ra khi anh đang trên đường đến chỗ trọ của tôi. Vết thương nhẹ không làm anh sây sát nhiều nhưng lại có thể đốn ngã hoàn toàn con người anh: bởi lẽ lúc vào bệnh viện sơ cứu, người ta phát hiện anh bị nhiễm HIV từ những ngày còn chơi bời, hư hỏng trước kia. Đất trời như sụp đổ dưới chân, bao ý chí suốt hai năm qua anh kiên trì cố gắng, bao hi vọng đổi đời với ước mư gầy dựng lại cuộc sống phút chốc tan theo bọt nước. Sau khi để lại cho tôi một bức thư chỉ vỏn vẹn dòng chữ: “ Cầu chúc cho em luôn gặp thật nhiều hạnh phúc”, anh quay về đám bạn cũ. Ngay trong đêm đó, định mệnh nghiệt ngã lại ập đến với chúng tôi lần thứ hai: tai nạn giao thông xảy ra trong chuyến đua xe tốc độ quanh thành phố Vũng Tàu mãi mãi cướp đi anh.

Mối tình đầu tan vỡ, lâu đài hạnh phúc bấy lâu nay tôi hi vọng và dầy công xây đắp, chỉ còn lại những hạt cát khô. Anh đã đến rồi vội vã đi trong cuộc đời tôi chóng vánh như một cơn gió. Mọi thứ chỉ còn là một giấc mơ…

Thu Tâm