Truyện Tình Yêu: Cảm Giác Chưa Dám Gọi Tên

10

Mùa hè năm ấy, tôi mới là cô học trò lớp 11, ngây thơ tinh nghịch nhưng rất năng nổ trong các hoạt động đoàn thể. Theo các anh chị trong tỉnh đoàn, tôi đến thăm các trung tâm nuôi dạy trẻ mồ côi và khuyết tật trong thành phố. Chúng tôi đã cùng các em chơi đùa, dạy các em học, nắm lấy tay các em chỉnh từng nét chữ.

Có lẽ, mùa hè năm ấy sẽ trôi qua thật bình yên như thế, nếu tôi không phải đứng lớp thay một chị trong đoàn nghỉ sinh em bé. Một lớp lúc đó thường có hai giáo viên, một ở chổ chúng tôi và một người là sinh viên đại học y khoa. Lúc đó tôi đã rất ngại phải đến dạy thay lớp học đó vì nó khá đặc biệt, đó là lớp học dành cho trẻ em mù. Vả lại tôi cũng chưa biết mình sẽ dạy cùng với ai.

Đến lớp sớm hơn thường ngày, tôi làm quen trước với các em để không bỡ ngỡ, đang hỏi han từng em một, bỗng tôi nghe các em đồng loạt reo lên:

  • A! Thầy đến rồi!

Tôi khá ngạc nhiên bởi chỉ nghe tiếng bước chân, mà chúng nhận ra, chắc hẳn người ấy phải thân thiết với tụi nhỏ lắm. Tôi tò mò quay mặt ra cửa để xem mặt “đồng nghiệp”. Thaosng sững sờ, tôi như bị hút hồn với đôi mắt sâu thăm thẳm của anh. Anh bước vào lớp vui vẻ chào bọn trẻ. Nhìn thấy tôi, anh tinh nghịch giới thiệu:

  • Hôm nay, các em sẽ được học cô giáo mới, cô ấy rất là xinh, cả lớp vỗ tay chào cô nào.

Rồi anh quay sang tôi, lúc này tôi đang ngượng đỏ cả mặt vì lời giới thiệu của anh:

  • Nào cô giáo, bắt đầu dạy được rồi chứ!

Bằng kinh nghiệm của mình, anh đã giúp tôi vượt qua sự lo lắng ban đầu, nhanh chóng quen với việc dạy những đứa trẻ khiếm thị. Những buổi học sau ngày càng thú vị, ngoài giờ dạy văn hóa, tôi dạy bọn trẻ học múa học hát, anh dạy chúng học cách tự chăm sóc, các kiến thức vệ sinh cá nhân. Chúng tôi ngày càng thân thiết với nhau, anh quan tâm và chăm sóc tôi như co em gái nhỏ. Trong lòng tôi, lúc ấy đã nghĩ về anh với một cảm giác khác lạ, một thứ tình cảm khó gọi tên. Thắm thoát ba tháng hè trôi qua, lúc những đứa trẻ đã nghe quen tiếng bước chân của tôi, cũng là lúc tôi tạm chia tay với lớp học nhỏ để bước vào năm học cuối cấp. Có lẽ đó là một ngày thật buồn trong cuộc đời tôi.

Trời Huế đổ mưa, cơn mưa cuối mùa hạ dai dẳn. Các em nắm lấy tay tôi và anh không rời, luôn miệng dặn “Cô, thầy nhớ ghé thăm tụi con nghe”. Tôi đã không cầm được nươc mắt trước tình cảm của các em, khóc nức nở, mặc cho anh và các em ôm lấy vỗ về. Mưa mỗi lúc mỗi o, chúng tôi phải ngồi lại trong lớp học vì áo mưa mang theo đã nhường cho các em. Chúng tôi đã ngồi nói đủ thứ chuyện rất vui, bỗng anh nhìn tôi hỏi:

  • Bé này, nếu anh đi bé có buồn không?

Ngỡ anh đùa, tôi bảo:

  • Thôi anh đừng đùa, mà anh có đi em cũng không thèm khóc đâu.
  • Anh không đùa, ba ngày nữa anh bay rồi, chắc anh sẽ đi lâu đấy. Lúc anh trở về không khéo em đã trở thành bà già rồi cũng nên.

Tôi sững sờ, vội hỏi lại:

  • Thật không? Mà anh đi đâu? Khi nào về?

Anh xoa đầu tôi, mỉm cười bảo:

  • Thật, em gái ạ, anh đi du học, chắc khoảng sáu năm nữa anh mới về, cũng có thể anh sẽ ở luôn bên đó, vì bố mẹ anh đã qua đó hết rồi.

Tôi nhìn anh chết lặng, “em gái” à, sao bây giờ tôi lại ghét cái cách anh gọi tôi như vậy. Lúc ấy tôi ước, giá như cỉ cần anh nói tôi hãy đợi anh thì dù 6 năm hay thậm chí 10 năm tôi cũng đợi. Nhưng anh đã không để cho tôi một chút hy vọng gì, bởi lẽ trong lòng anh lúc nào tôi cũng là một con bé mới lớn, một cô em gái đáng yêu, không hơn không kém.

Bỗng nhiên tôi thấy giận anh,một nổi giận hờn vô cớ ậm đến. Tôi vớ vội chiếc cặp, vụt chạy ra ngoài, mặc cho trời mưa, mặc cho anh chạy theo. Chúng tôi đi bên cạnh nhau, anh luôn miệng hỏi, còn tôi không trả lời chi cả. Chúng tôi lặng lẽ đi bên nhau. Trời mưa nên anh không biết rằng tôi đang khóc. Ngày anh đi, tôi ốm vì trận mưa hôm trước không ra tiễn anh được. Anh nhờ bạn chuyển cho tôi một mốn quà và lời nhắn: Anh mãi mãi sẽ không quên cô em gái nhỏ đáng yêu…

Hai năm đã trôi qua, tôi đã trở thành cô sinh viên năm thứ hai. Bạn bè luôn thắc mắc tại sao tôi vẫn một mình. Dường như tôi vẫn chưa quên được anh. Ở nơi ấy, tôi mong anh bình an và một lúc nào đó anh vô tình nhớ đến tôi. Mong anh vẫn giữ mãi hình ảnh “cô em gái đáng yêu” ngày nào.

TRẦN THỊ PHƯƠNG NHUNG