“Tiễn con” bài về tuổi học học hay ý nghĩa

117

Những cô bé, cậu bé lớn lên đã quen với ngôi nhà ấm áp và quen với sự bảo bọc của cha mẹ. Rồi một ngày nào, khi đủ lớn để đi xa, có khi đó chỉ là xa vài cây số đến trọ gần trường học, cũng khiến tim thắt lại vì nhung nhớ.

Tiễn con là bài thơ của một cô học trò mười sáu tuổi, ngày đầu tiên bước chân vào ngôi trường xa lạ, rộng lớn, lần đầu tiên rời xa cha mẹ đến nơi khác sống một mình. Ngày đầu tiên ấy cô nhận được những gì? Lời dặn dò của cha, những bước chân lặng lẽ tiễn con và đôi mắt nhuốm lệ của con. Tình cha con hiện lên trong bài thơ vừa nhẹ nhàng nhưng vừa sâu sắc. Nó giống với tính cách vốn thâm trầm, ít nói của cha nhưng lại ẩn chứa nhiều tâm sự.

Tiễn con là một trong những bài thơ viết về kí ức tuổi thơ do chính những người từng trải tâm sự. Bài thơ của một người nhưng chúng ta bắt gặp hình ảnh mình trong đấy. Ai đã từng có những cuộc chia tay? Ai đã khóc khi sắp rời xa vòng tay cha mẹ? Ai đã muốn bật lên tiếng nhung nhớ, yêu thương cha của mình nhưng lại không thể nói gì? Tâm sự không thể nói nên lời ấy sẽ là những vần thơ chân thành, xúc động.

 Tiễn con

Cha tiễn con đi trong chiều gió lạnh

Lá rơi nhiều, thu rụng dưới bàn chân

“Lên huyện nghen con, ráng học chuyên cần”

Xoa đầu con, cha cười, con bật khóc.

 

Sao đếm hết bao tháng ngày khó nhọc

Thời gian qua hằn lại vết nhăn

Mái đầu xanh con chạy nhảy tung tăng

Nào hay biết nửa đời cha đứng lại.

 

Nước mắt rơi con biết mình thơ dại

Nên cần nhiều bài học của ngày xưa

Cầm tay cha, con nói sao vừa

Con im lặng như không gì luyến tiếc.

 

Mười sáu tuổi đầu, một lần con hay biết

Cha cúi lưng mình, cho con ngẩng đầu cao.

       Hồ Q Trang