[Thơ hay] Vết roi kỉ niệm

Tuổi thơ đi qua có mấy người nhìn lại để đôi lúc những buồn vui cuộc đời trở thành quá khứ. Khi quá khứ không thể gặp gỡ hiện tại sẽ trở nên kỉ niệm. Ai cũng có những kỉ niệm riêng của mình và ai cũng mang tâm sự về một thơ ấu. Có thể đó là những trận cười ngây thơ nhưng cũng có thể là giọt nước mắt vì những lỗi lầm. Đứa trẻ nào chẳng chịu những vết roi vì sai phạm. Lúc ấy ta chỉ biết đau nỗi đau thể xác đâu biết rằng mãi sau này khi nhớ lại nỗi đau tinh thần giày vò còn hơn thế. Vết roi kỉ niệm là nỗi nhớ của đứa con về tháng ngày bên cha mẹ, bên luống rau, liếp chuối. Tháng ngày ấy dù có nước mắt nhưng mãi mãi để lại nỗi nhớ khôn nguôi.

Vết roi kỉ niệm

Con đã khóc òa khi cha vung roi

Đánh vào mông con, những lần trốn học

Chạy theo lũ chim ngoài đồng nhặt thóc

Thả cánh diều thơ thẩn giữa tầng mây.

 

Con nhận lỗi với cha vì biết mình sai

Rồi hứa hẹn như những lời hứa hẹn

Không như chú sâu cuộn mình kéo kén

Đứa trẻ thơ có lớn bao giờ.

 

Con lại thả hồn theo những miền mơ

Tự xây ngôi nhà bằng lá dừa, lá chuối

Dựng chuyện đời mình dưới gốc me, gốc khế

Để rồi lớn lên!

 

Cha vắt kiệt mồ hôi trên những con kênh

Mẹ bán tuổi thanh xuân theo từng cọng hành, mớ cải.

Vết roi cha thưa dần mùa rụng trái

Con lớn rồi cha đánh làm chi!

 

Ngày con xa nhà, cây ổi cũng theo đi

Chiếc roi mây im lìm trên vách lá

Cha chẳng đánh con, sao con ròng rã

Nhớ mẹ cha thui thủi sau hè.

 

Hôm tiễn con về nhà chồng, mắt cha đỏ hoe

Mẹ cúi mặt lau vội dòng nước mắt

Con nghẹn ngào giấu từng tiếng nấc

Có ngọn roi nào vụt nát tuổi thơ con.

 

Sống bên chồng trăm người lạ, một người thân

Con học cách giấu đi nỗi đau, cười xòa trên môi héo

Cha có đánh đâu

Sao con đau như ai giày, ai xéo

Con để lạc mất rồi ôi ! Những ngày xưa.

 

Con thèm thả mình theo những cơn mưa

Thèm nghe tiếng dế kêu, tiếng vạc sành nức nở

Thèm vết roi cha in hằn nhắc nhở

Thèm tiếng mẹ la rầy khi con trẻ làm sai.

 

Con muốn trở về bên những vòng tay

Của mẹ cha, của dòng sông quê nội

Của cánh đồng rơm khô, nắng chói

Để sống an yên dù chỉ một lần.

  Hồ Quyền Trang