“NGÔI NHÀ VẮNG ANH” bài thơ hay về tình cảm gia đình

185

Người ta bảo rằng người phụ nữ sinh ra để được yêu thương, vậy mà có bao nhiêu người phụ nữ thật sự sống trong hạnh phúc, ngay trong ngôi nhà của họ. Chúng ta vẫn thường nghe sau lưng một người đàn ông thành công có bóng dáng của người phụ nữ. Thế nhưng ai đã từng thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má của những người phụ nữ cố gắng từng ngày vì vẻ hạnh phúc của gia đình.

Họ với gượng cười với các con trong sự cô đơn khi không có chồng bên cạnh. Họ phải gánh vác cả ngôi nhà trên đôi vai bé nhỏ của mình mà không được một sự sẻ chia. Nếu người chồng vì công việc phải đi xa thì đã đành, có những người chồng, người cha sống trong chính ngôi nhà của mình nhưng lại như một chiếc bóng, chỉ có thể nghe, nhìn mà không thể nắm bàn tay, lau nước mắt cho người vợ. Không có gì chua xót hơn ở bên cạnh chồng mà vẫn thấy lẻ loi.

Người phụ nữ có chồng đâu dám mơ ước cho bản thân mình, có chăng chỉ là ước muốn được một gia đình êm ấm, được chồng quan tâm, chia sẻ, chẳng lẻ đó lại là ích kỉ, là phiền toái. Ấy vậy là rất nhiều ông chồng lại biến những ước muốn tầm thường của vợ mình thành xa xỉ.

NGÔI NHÀ VẮNG ANH

Anh ở ngay ngôi nhà chúng ta

Ngôi nhà được xây bằng tình yêu tuổi trẻ

Sao hôm hay quạnh quẽ

Lùa vào tim em đau.

 

Ngôi nhà từng ấp iu những cháy bỏng khát khao

Em về sớm đón con, rồi chờ anh tan sở

Căn bếp nhỏ đơn sơ, nụ cười rạng rỡ

Bát canh thơm anh chia vợ phần nhiều

Hạnh phúc chỉ bấy nhiêu!

 

Rồi anh miệt mài với công việc cơ quan

Bận họp hành, bận giao lưu bè bạn

Nhìn mâm cơm, em thở dài ngao ngán

Bát canh thơm, nước mắt lưng tròng.

 

Em lại về với chiếc bóng, phòng không

Và những đêm thức chờ anh đến sáng

Con ngủ say, nước mắt em cũng cạn

Ru lòng trong cô đơn.

 

Sáng nay anh về, ngôi nhà vắng lặng hơn

Con trẻ không dám đùa vui, sợ cha thức giấc

Em quay cuồng với một ngày tất bật

Chẳng có thời gian mà trách móc với giận hờn.

 

Dẫu có giận hờn cũng nhận được gì hơn

Anh lại bảo em chỉ biết đem phiền toái

Anh bận bịu cả ngày, đau đầu mệt mỏi

Cần giải lao, chè chén với bạn hiền.

 

Em làm gì qua vất vả triền miên?

Có được shopping, cà phê, tán gẫu

Hay kiếp đàn bà, sinh ra nhằm ngôi sao xấu

Mạnh mẽ gấp đôi, chịu đựng cũng bằng mười?

 

Em quên mất rồi những ước mộng đôi mươi

Chỉ muốn bình yên trong ngôi nhà bé nhỏ

Cùng anh vượt qua những ngày gian khó

Kể nhau nghe câu chuyện đời thường.

 

Có ích kỉ không khi muốn được yêu thương

Được sẻ chia, được quan tâm, chăm sóc

Dù có mạnh mẽ bao nhiêu giữa cuộc đời khó nhọc

Vẫn cần một vòng tay trong gió lạnh đêm về.

Hồ Trang