“KÍ ỨC HỌC TRÒ” bài thơ về tuổi thơ, tuổi học trò

38

Tuổi học trò là tuổi nhiều mơ mộng và cũng là lứa tuổi đẹp nhất của mỗi người. Mỗi lần nhìn lại, bao nhiêu kỉ niệm chợt ùa về để chúng ta khẽ gọi tên tất cả là kí ức – những kí ức học trò.

Cô bé tuổi 16 lần đầu tung tăng trong chiếc áo dài trắng tinh khôi nhưng vẫn mang làn da của nắng và gió tuổi thơ. Cô ấy nghĩ gì, mơ gì cho tương lai và thấy gì trong cuộc sống hiện tại. Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng từng nuôi thật nhiều mơ ước khi còn là những cô bé, cậu bé đang bước vào cuộc đời. Bằng ánh mắt màu hồng và trái tim nhạy cảm các cô cậu học trò đã biết rung động lần đầu, biết thẹn thùng, biết nói dối, biết giận hờn…

Kí ức học trò là một trong những bài thơ viết về kỉ niệm tuổi thơ, dưới mái trường bên bạn bè, thầy cô. Đó là những kí ức trong sáng và lung linh nhất. Không ai nỡ quên cái kỉ niệm quý báu nhất dù chỉ  một phần thừa.

Hỡi những cô bé, cậu bé đang trong cái tuổi xuân phơi phới và hồn nhiên dưới mái trường, hãy giữ mãi nụ cười trên môi như thế, hãy sống đúng lứa tuổi của mình, bởi vì chỉ một điều duy nhất, chúng ta chỉ có một lần tuổi học trò.

KÍ ỨC HỌC TRÒ

Mưa lại về trên lá biếc

Thấm vào hồn cô bé ngày xưa

Cô bé có đôi mắt ướt mưa

Đen như mái tóc và cả làn da cháy nắng.

Đâu đó một khoảng trời vắng lặng

Có chú dế mèn làm thơ.

 

Mười sáu ơi! Là mộng hay mơ

Sao áo trắng cứ đi hoài không mỏi?

Bài hát nào làm người ta bối rối

Đánh rơi cả buổi chiều chỉ để nhìn nhau.

 

Tiết học văn sao lại trôi mau

Nhường cho toán với hành nghìn con số

Giờ hóa khô khăn, giờ sinh đau khổ

Giờ công dân ru ngủ những thiên thần.

 

Trống tan trường, áo trắng tung tăng

Chợt thấy dáng ai quen phía trước

Bỗng e ấp, dịu dàng đếm bước

Bỗng thẹn thùng má đỏ làm duyên.

 

Ôi cái thời ước mộng trinh nguyên!

Lá thư đắn đo mấy đêm suy nghĩ

Chẳng dám gửi anh tỏ lòng yêu quý

Chỉ sợ anh chê “con bé ấy khờ”.

 

Chỉ biết góc phố quen có kẻ đứng chờ

Chỉ biết khóc khi ve sầu gọi bạn

Chỉ biết nỗi lòng trút sao cho cạn

Khi mùa đã qua, kí ức xa rồi.

Lê Na