“ANH ĐI TÌM EM” thơ tình yêu lãng mạng

185

Không có gì nhiều hi vọng, nhiều mộng ước bằng tình yêu đi tìm tình yêu. Và cũng không có gì mang nhiều nỗi hoài nghi, chờ đợi bằng người yêu đi tìm một nửa kia mà tìm hoài không gặp. Liệu em có tồn tại trên đời này, một người trong tim anh, một người khiến anh rung động và một người thật sự thuộc về anh?

Anh đã đi qua hết những tháng năm, qua hết những nơi mà có thể gặp nhau dù đầu sông hay cuối biển. Anh thức trắng những đêm thâu để nghĩ về em người con gái anh sẽ yêu để rồi chỉ qua đôi mươi mà nhìn anh phong trần, gương mặt đã hoen lấm bụi đường. Nhưng chỉ một điều mà gió bụi thời gian không làm phai nhạt đó là trái tim anh, trái tim chân thành son sắt.

Anh đi tìm em nhưng em nào có hay có biết, đâu phải em hững hờ vô tâm mà vì chúng ta chưa có duyên gặp gỡ. Anh tin rằng một lúc nào đó, một nơi nào đó trong cuộc đời sẽ gặp em thôi. Cô gái của anh không cần xinh đẹp như hoa, không cần lung linh như sương, chỉ cần em là em, là cỏ dại ven đường, là cô gái có trái tim thauanf khiết và mạnh mẽ, đủ để yêu và cố gắng vì nhau.

ANH ĐI TÌM EM

Anh đã qua hết tháng năm

Những ngày mưa, những ngày nắng tắt

Rong ruỗi tìm em, nẻo đường xa lắc

Mà em nào có hay.

 

Em có tình cờ gặp một chàng trai?

Áo phông sương, bụi đường hoen mắt

Giữa phố xa, cộ xe tấp nập

Hay hẻm nhỏ quanh co, chỉ nghe tiếng chân người.

 

Anh già dặn hơn cái tuổi đôi mươi

Bởi nhớ em những đêm thức trắng

Bởi sống nhiều hơn trong nội tâm sâu lắng

Và trăn trở nhiều những được mất hôm qua.

 

Em có yêu chăng, kẻ chẳng đào hoa

Chẳng xe lớn nhà cao, chỉ trái tim cháy bỏng

Biết yêu em và sống vì khát vọng

Biết quý nghĩa nhân và trọng chân tình.

 

Em là ai giữa vườn hoa xinh

Nhưng anh thích tìm em cỏ dại

Dù có mưa giông, dù cho nắng cháy

Em vẫn kiên cường sống để vì nhau.

Lê Na